Vợ đi đâu làm gì tôi hỏi không trả lời. Tôi thắc mắc thì bị nói là quản lý, kìm kẹp và chỉ cần hơi khó chịu mắng mỏ đôi lời là vợ đòi ly dị. 

Mới lấy nhau, chúng tôi được bố mẹ nhượng lại cửa hàng internet. Vào thời điểm đó công việc kinh doanh thuận lợi nên kinh tế gia đình khá giả. Ngay năm đầu tiên chúng tôi đón đứa con gái đầu lòng trong niềm vui hạnh phúc. Cuộc sống vẫn diễn ra đều đặn. Tôi là giáo viên của một trường học cấp 2 trên Hà Nội, sống tình cảm, yêu thương vợ con. Vợ ở nhà quản lý kinh doanh. Đời sống vợ chồng trong cuộc sống ít nhiều cũng có mâu thuẫn nhưng theo tôi nhức đầu nhất vẫn là quan hệ mẹ chồng con dâu. Những lần như thế tôi lại tâm sự với vợ “Sao hôm nay mẹ lại mắng em, có phải là… Thôi lần sau để ý nhé, anh biết là em cũng rất bận nhưng mình ở chung thì phải theo ý mẹ”, những chuyện tương tự như vậy vẫn tiếp diễn. 

Từ khi hai vợ chồng lấy nhau tính đến nay cũng 6 năm, việc đối ngoại của tôi dở ẹc. Nhiều khi vợ phải giục tôi gọi về hỏi thăm bố mẹ cô ấy. Mẹ vợ tôi lâu mới lên nên ai chả quý, thương cháu. Ấy vậy mà bà ngoại lên đây chiếm hết phần chăm cháu của bà nội rồi. Hơn nữa cách sinh hoạt cũng như dưới quê nên mẹ tôi không thích lắm, tất nhiên bà không tỏ thái độ ra mặt. Rồi trong lúc chăm cháu, giáo dục cháu cũng xảy ra mâu thuẫn, người thì chiều còn người thì không. Đôi khi cũng chạm vào lòng tự ái của nhau. Mỗi lần như vậy bà ngoại đều bỏ về trong nước mắt. Việc đó khiến quan hệ mẹ chồng con dâu càng trở nên trầm trọng hơn. Đỉnh điểm là những nỗi ức chế kìm nén bấy lâu của cả hai người nên có một trận gần như cãi nhau để bày tỏ quan điểm, tôi ngồi chết trân không biết làm gì. Tôi không thể là người dung hòa giữa một bên là vợ còn một bên là mẹ đẻ mình. Lúc đó tôi chỉ có một động thái duy nhất là khuyên cả hai bình tĩnh rồi mời mẹ về nhà, sau đó nói chuyện tiếp. 

images1077285_e7048_Luu_y_nho_cho_thu_dam_an_toan_1

Cuộc sống lại tiếp tục trôi, cho đến 3-4 năm trở lại đây. Do làm ăn mạo hiểm thua lỗ, mẹ tôi mang nợ một số tiền lớn. Chúng tôi và các thành viên trong nhà cũng chạy đôn đáo vay nợ khắp nơi để giúp mẹ trả, tuy nhiên cũng chỉ được một phần nhưng thôi nhưng nhẹ đi phần lãi. Mẹ cố gắng gồng gánh làm lụng để trả nợ, thậm chí còn làm điên cuồng hơn để mong thoát nợ. Vợ chồng tôi tuy làm ăn cũng khá, thi thoảng bà hỏi vay tiền thì vợ tôi cũng đưa bà một ít. Sau này khi nói chuyện tôi mới biết chưa lúc nào vợ tự giác hỏi han tình hình của mẹ chồng hay có một món tích lũy cũng chưa tự mang sang đỡ cho mẹ, âu cũng do bất hòa từ trước. Tóm lại vợ tôi sẽ giúp nếu mẹ chồng hỏi, còn không thì thôi, mọi chuyện đều thế hết.

Mâu thuẫn vợ chồng thì nhà nào cũng có, vợ chồng tôi đâm đơn mấy lần vì những chuyện linh tinh. Những tháng gần đây vợ tôi tính tình khác hẳn, cô ấy lạnh lùng, ăn nói cộc lốc, thờ ơ chuyện chăn gối, tỏ ra không quan tâm tới chồng. Tôi rất buồn và cũng tâm sự với vợ mong mọi việc trở lại như trước nhưng mỗi lần thế vợ không thèm trả lời, nếu tôi gặng hỏi vợ sẽ gắt lên đòi ly dị. Cô ấy nói tôi cứ bơ đi mà sống nhưng sao mà bơ được. Vợ lạnh nhạt, tâm trạng buồn bực, động vào là không thích, có thì cũng chỉ gọi là hời hợt cho xong. Những lúc đó sao tôi thấy nhục nhã ê chề.

Bố mẹ tôi cũng biết chuyện, có một lần hai vợ chồng bức xúc cãi nhau đến tai mẹ tôi, mẹ đến và phân tích, tôi thấy khổ sở quá, đã đổ lỗi một phần cho mẹ rằng nếu mọi người cùng cố sống tốt đẹp hơn một chút sẽ dễ chịu hơn. Mẹ tôi nói một câu: “Mẹ làm với ý tốt, ai nghĩ không tốt mà đối xử với mẹ như vậy là người đó mang tội”. Cũng chỉ vì tôi đổ lỗi cho mẹ nên mẹ cảm thấy day dứt vì đã mang nợ làm ảnh hưởng đến con cái.

Mẹ quyết định bán nhà đang ở để trang trải nợ nần. Từ lúc đó tâm lý vợ tôi lại sang một cung bậc mới, lạnh nhạt hơn đến độ tôi có muốn ôm cô ấy cũng không thích, tôi phải nằm dưới đất để mẹ con cô ấy trên giường. Vợ tôi cũng cục cằn hơn qua cách giao tiếp nhưng lại làm đẹp hơn, tập gym trong khi tôi buồn lắm. Thi thoảng vợ đi đâu làm gì tôi hỏi không trả lời hoặc đi lâu không gọi điện. Tôi thắc mắc thì bị nói là quản lý, kìm kẹp và chỉ cần hơi khó chịu mắng mỏ đôi lời là vợ đòi ly dị.

Tôi chán quá, nhà cửa của bố mẹ phải bán để trả nợ, vợ chồng tôi còn trẻ vẫn có sức làm, hơn nữa vẫn có cửa hàng kiếm đồng ra đồng vào, giờ lương của tôi cũng đưa về hết. Tôi tập trung con cái và đỡ đần vợ việc nhà để cô ấy thoải mái, vậy mà cô ấy vẫn không thay đổi tính nết. Trong đầu tôi giờ lúc nào cũng chỉ có câu hỏi “Vì sao” còn vợ luôn nói “Em không biết trả lời như thế nào”. Nhiều lúc tôi phải khóc và cười một mình nhưng nghĩ đến các con lại không dứt ra được. Mong ý kiến của mọi người giúp tôi thoát khỏi tình trạng trên.

Tâm sự bạn đọc : Hưng

Share.