Connect with us

Công sở

Ai sẽ là người cùng em chia sẻ những niềm vui?

Có lúc em từng nghĩ, cứ mãi là bạn, nhưng điều đó không thể khi trái tim em luôn đi quá giới hạn, em cũng từng ước anh đừng bao giờ buông tay em, vì em sợ, lúc yếu lòng nhất em sẽ nắm tay một ai khác mà không phải anh.

Ai sẽ là người cùng em chia sẻ những niềm vui?

Tầng 15 không cao, chỉ là tầng cuối cùng của căn chung cư dành cho sinh viên, em vẫn ngồi đó, ngắm dòng người đang hối hả ngược xuôi, bỗng dưng, ký ức ùa về, em lại như kẻ vô thức, mở facebook của anh, đọc những dòng tin nhắn từ hai năm về trước. Anh ạ, hôm nay em nhận được thông báo điểm của em đứng đầu ngành trong học kỳ vừa rồi. Anh có biết cảm xúc khi đó của em như thế nào không?

Nếu nói thật ra, em chẳng lấy gì làm sung sướng cả, vì em biết năng lực của bản thân mình ở đâu, em chỉ quan tâm, kỳ này mình có được chút tiền nào hay không thôi. Em khác những cô gái khác quá phải không anh? Vậy mà, lúc sau em lại nghĩ, giá như có thể chia sẻ niềm vui này với anh thì tốt biết bao nhiêu. Nhưng cái bao nhiêu ấy chỉ còn là dĩ vãng, chuyện chúng ta chưa từng một lần được nhen nhóm, anh có yêu em? Có từng thích em hay anh chỉ xem em như cô bạn cùng lớp?

 

Những câu hỏi đó em từng tự hỏi, tự trả lời rất nhiều lần và anh biết không, đáp án ư, em cũng chẳng biết nữa. Có lúc em muốn liều mình, đứng trước mặt anh và hỏi hay đề cập một chút đến việc thích anh cũng được nhưng em không đủ can đảm, vì sao ư? Vì em tự ti, chắc chắn câu trả lời sẽ là vậy rồi. Nhưng trên hết, đó là vì em sợ, em sợ một ngày ta lạc mất nhau, sợ một ngày không còn anh trong vai trò một đứa bạn, sợ quan hệ của chúng ta không còn như trước, sợ tất cả những người quen biết ta sẽ nói em không biết lượng sức mình khi thích anh.

Cuối cùng, em cũng chọn cách quên anh, quên ba năm quá khứ ta ở chung một không gian, quên những lần em nhớ về anh và khóc rất nhiều, quên những cái nhìn em dành cho anh, quên những lần em say mê ngắm hình của anh rồi hét to mình phải cố gắng, phải nỗ lực, phải phấn đấu như thế nào. Cứ tưởng em có thể dứt khoát một lần, vậy mà, số điện thoại của anh em nhớ, facebook anh em nhớ, từng dòng tin của anh em nhớ, ngày tháng anh sinh nhật, anh ốm… em nhớ tất cả, vậy bảo sao em giũ bỏ được.

Anh, tháng tư rồi mà Vinh còn lạnh lắm. Năm nay chưa thấy hương hoa sữa ngạt ngào nơi góc đường em thường đi dạy qua, cũng chưa thấy chút ấm áp của ngày nắng tháng tư, không hoa cải, không rau răm như lời bài hát nào đó nhưng tim em vẫn man mác, vẫn nhói đau. Em đã từng nghĩ, giá như nó đau một lần để em được khóc thỏa thê rồi sau đó vùng dậy, như thế thì hay biết mấy!

Mấy hôm trước, em được một đứa bạn giới thiệu cho một người quen, anh đừng cười em nha, đừng chê em tại sao sống trong thế kỷ 21 này rồi nhưng vẫn còn trò mai mối, vì nếu anh biết mấy năm qua em chỉ nghĩ về anh thế nào thì anh sẽ hiểu thôi. Em lại lan man rồi, thật sự người bạn đó rất được anh ạ.

Ban đầu, em sợ, sợ một ngày em sẽ nắm tay người ấy, vì người ấy hiểu em hơn anh rất nhiều. Thế nhưng bất cứ khi nào người ấy nói chuyện thì em lại ước, lại đặt giả thuyết, giá như người bây giờ đang cùng với em là anh. Thế là em cũng quên người ấy! Quên một người mình không yêu thật dễ dàng biết bao nhiêu!

Em ước mình không phải con cừu nóng tính, con cừu bốc đồng, cũng ước anh không phải là loài cua nhát gan, sợ yêu đương, sợ tổn thương, nhưng có lẽ em đang dùng câu điều kiện loại 2 rồi anh ạ. Cám ơn anh đã từng xuất hiện trong đời em, cám ơn đã cho em cảm giác được nhớ nhung ai đó một thời áo trắng. Tuy giờ thôi nôi, thời ấy qua rồi, nhưng mùi vị tinh khiết của nó làm em chưa từng hối hận khi được cùng anh một chỗ.

Tạm biệt, em có lẽ phải nói như vậy với cuộc tình cũng như entry mãi mãi không bao giờ đến tay anh ngày hôm nay. Em sẽ phải tìm một ai đó nắm tay mình, ôm mình từ phía sau, đứng nhìn em khóc khi em đau, rồi sau đó ôm em thật chặt anh ạ. Nhưng trên hết, người đó phải là người cười cùng em, chia sẻ niềm vui với em. Tạm biệt!

Theo GU

Continue Reading
Advertisement
Click to comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *